Niệm Phật 3 năm đứng mà vãng sanh

Đế Nhàn pháp sư có một đồ đệ. Ông đồ đệ hơn 40 tuổi, kém tuổi pháp sư không xa. Họ là bạn chơi lúc nhỏ. Gia đình Đế Nhàn khá hơn, ông được đi học. Còn bạn ông được ông bác dẫn đi, dạy nghề hàn nồi.

Ông thể hội cuộc đời là khổ. Ông biết bạn cùng chơi hồi nhỏ xuất gia làm Hòa thượng. Do đó ông kiếm Đế Nhàn: 

– Tôi muốn xuất gia.

– Vì sao? 

– Người đời quá khổ, tôi nhất định xuất gia.

– Ông nói chơi sao? Ở vài ngày ở chùa rồi đi làm ăn chứ. Làm sao cho ông xuất gia? Ông đã già rồi, 40 tuổi hơn, không có sức lực, lại không biết chữ, niệm kinh cũng không được, cho ở chùa người ta nói thì sao? 

Bà lão bị bệnh tâm thần 20 năm, niệm Phật được vãng sanh Tây Phương Cực Lạc

Ảnh minh họa.

Ảnh minh họa.

– Tôi nhất định xuất gia, không làm ăn nữa.

– Cũng được! Ông muốn xuất gia thì phải theo các điều kiện.

– Không có vấn đề, tôi nhận ông là thầy. Ông nói sao, tôi nghe vậy.

– Tốt lắm, tôi cạo đầu cho ông, ông không cần thọ giới, cũng không phải ở chùa. Ở Ninh Ba có nhiều tiểu miếu, miếu hoang, ông chọn một chỗ mà ở.

Pháp sư chỉ định, một tín đồ ở trong vùng phụ cận mỗi tháng cấp cho ông một ít tiền, ít gạo, lại chỉ định một bà lão hàng ngày giặt giũ quần áo và nấu cơm cho ông. Lại dạy ông niệm A Di Đà Phật.

– Ông cứ niệm câu Phật hiệu này, mệt thì nghỉ, nghỉ xong lại niệm, nhất định sẽ có kết quả tốt.

Một người không đọc kinh, không nghe giảng kinh, thành thực chỉ một lòng niệm Phật. Ông không vào thành thăm bạn bè thân thích. Hôm đó, ông bảo bà lão: 

– Ngày mai, bà không cần nấu cơm cho tôi.

Bà lão nghĩ 3 năm không đi ra khỏi cửa, có lẽ có bạn mời nên bảo bà không nấu cơm.

Hôm say bà lão tới buổi trưa xem ông đã về chưa, cửa miếu không khóa. Ông đứng trong liêu phòng, mặt hướng về cửa sổ, tay cầm niệm châu. Kêu gọi mà ông không trả lời chạy tới trước mặt mới biết là ông đã đi rồi. Bà lão kinh ngạc, cả đời không thấy người đứng mà vãng sanh. Vội đi báo cho các vị hộ pháp.

Các vị hộ pháp không biết phải làm sao, bèn cho người đi báo Đế Nhàn. Lúc đó không có xe cộ như bây giờ, cũng không có điện thoại di động, đi về phải mất 3 ngày. Mọi người thấy ông đứng vãng sanh, phải đứng 3 ngày đợi sư phụ đến lo hậu sự. Đế lão xem rồi khen ngợi:

Ông không xuất gia từ nhỏ, không nghe kinh, không giảng kinh. So sánh với các vị trụ trì các chùa danh tiếng thật không ai sánh bằng. Chỉ một câu A Di Đà Phật không gián đoạn, không pha tạp đã thành công vậy.



Nguồn: Phật Giáo Việt Nam

Xem thêm nội dung mới và bổ ích tại:

– Kiến thức gia đình

– Tri thức đời sống

– Cẩm nang sức khỏe

– Kênh youtube Kiến thức gia đình